Một gia đình

“Ngoài 30 tuổi, cụm từ LẬP GIA ĐÌNH cứ thúc vào đít vậy.
Cũng cố gắng chứ ko phải ko có gắng, có thành ý chứ ko phải ko có thành ý, nhưng… có 1 chữ NHƯNG to đùng là đủ hiểu, có thúc cũng không được.

Đừng nói lập gia đình ngoài 30 tuổi là muộn.
Khi chưa sẵn sàng, chưa từng trải, chưa chung sống, chưa thấu hiểu thì đó lại là một thử thách vô cùng to lớn. Như kiểu chưa học bài mà đi thi vậy đó. Ví dụ như thế đi vì tôi thì chỉ có trải nghiệm của việc chưa học bài rồi đi thi thôi, chứ lập gia đình là gì với tôi vẫn còn mù mờ lắm. :”>

Tôi cứ tưởng nên lấy nhau chỉ vì… yêu nhau. Nhưng sống thử mới biết, yêu nhau say đắm, yêu hết mình, yêu trút hết tim gan phèo phổi thôi cũng không đủ.
Thứ chúng ta cần lại là một hôn nhân hạnh phúc cơ. Chỉ nên lấy nhau, vì thấy thực sự cần nhau, cả khi vui lẫn khi buồn, cảm thấy được thấu hiểu.

Trong lần đổ vỡ gần nhất, tôi rút ra được tiêu chí quan trọng nhất để đi đến Sự gắn kết trong hôn nhân lại là Cùng trình độ, cùng cách đối nhân xử thế, cùng nền tảng giáo dục, và cùng một cán cân kinh tế.
Rồi mới tới cảm thấy có thể chia sẻ mọi điều trong cuộc sống, chuyện trò thâu đêm suốt sáng không chán, có người nói có người nghe. Và nhất định phải cảm thấy duy nhất người này, là đồng minh đồng loã là ruột thịt tim gan, không chỉ là đối tượng si mê quyến rũ.

Ai mà chẳng yêu vẻ bề ngoài, sự giàu có, ai mà chẳng thích trẻ mơn mởn, tôi cũng thế, nhưng nhìn lại, tôi sẽ chỉ hãnh diện vì Người đồng chí sát cánh bên tôi là 1 người Thông minh, người biết đối nhân xử thế, biết yêu thương và biết khiêm nhường.

Hãy khắc cốt ghi tâm, dù có mờ mịt bởi yêu đương, cũng phải nhìn kỹ mà tránh xa, người ghen tuông, người sở hữu, người keo kiệt, người hiếu thắng, hung dữ, nóng nảy, thô lỗ, xúc phạm. Tuyệt đối không lại gần bọn lắm lời cay đắng, hay than thân trách phận, hay đổ lỗi cho người khác, bọn điên tình…

Có thời điểm tôi có ý định tặc lưỡi vì quá… cô đơn, gật đầu chỉ vì sức ép của mọi người. Nhưng tôi biết là mình Sai. Chỉ là trong tôi đang có 1 phiên bản yếu đuối cần được tiêu diệt. Đừng sợ ế, đừng sợ một mình. Có thể Khởi đầu giúp bạn an ủi trong tiếng hò reo của người xung quanh, nhưng cay đắng của một cuộc hôn nhân bất hạnh huỷ hoại bạn nhiều lần hơn thế. Chẳng ở đâu xa, tất cả các mối quan hệ Hôn nhân xung quanh tôi mà tôi muốn nhắm mắt không thấy cũng xảy ra, từ cuộc hôn nhân của bố mẹ, của chị gái, của cô bạn thân, của người bạn đồng nghiệp, của cô hàng xóm, hay của cậu bạn cùng lớp cấp 3. Không phải vì thế mà tôi mất niềm tin vào hôn nhân, nhưng vì thế mà tôi vô cùng sợ 2 chữ Đổ vỡ, và sợ Sự tổn thương mà 2 người yêu thương nhau hết mực lại dành cho nhau giây phút cuối.

Cũng đừng nên lấy nhau vì muốn có con, và chung sống với nhau, chỉ vì con. Đừng tưởng một mình không nuôi dạy được con thành người. Đừng lấy cớ thương con mà đày đọa mình, đày đọa người suốt kiếp… Tôi từng nghĩ cần 1 người chia sẻ trách nhiệm gia đình. Nhưng tôi đã sai ngay từ ban đầu. Vì nếu tôi nghĩ đó là trách nhiệm của mình, thì hơn hết, mình đừng thấy đó là gánh nặng cần san sẻ. Nếu tôi chuyển hoá nó thành niềm vui trong cuộc sống, thì người ở cạnh tôi, sẽ là người san sẻ hạnh phúc, chứ ko phải là trách nhiệm. Và tôi đang trên công cuộc chuyển hoá năng lượng tích cực đó bằng vấn đề tài chính.

Đừng đọc và tin những bài báo nông cạn, đạo đức giả và cực kỳ ngu dốt khuyên ta lập gia đình, khuyên ta giữ chồng không bị cướp, khuyên ta không nên sống cô độc. Chả có lời khuyên nào về hôn nhân hạnh phúc, bí kíp thành công, chả ai có thể đoán trước mình sẽ may mắn hay bất hạnh, chúng ta đều phải tự học lấy bài học của bản thân… Điều quan trọng nhất, bản thân ta phải xứng đáng với một mối nhân duyên hạnh phúc. Một người xứng tầm.

Nếu ở cạnh nhau không thấy vui hơn, thấy đẹp hơn, thấy khoẻ khoắn hơn, thấy được yêu hơn, thấy ý nghĩa hơn, thấy tự do hơn, thấy giàu có hơn… thì chắc hôn nhân ấy, đã sai mất rồi…

Trải qua một chuyện tình sẵn sàng Kết hôn rồi lại đổ vỡ. Tôi không biết đấy là May hay Rủi, nhưng bây giờ, khi nhìn lại, thì thấy thấu đáo, thấy thông suốt, thấy thoáng đãng, thấy an yên.

Rồi tự nhủ, khi nào Trong lòng Sóng yên phẳng lặng, thì mới mở cửa Trái tim. Tuyệt đối, không đón khách vào Thăm quan, giờ nơi đây không phải Công viên giải trí. Upgrade lên thành Viện bảo tàng, Khách thăm quan đúng gout thì sẽ hào hứng tìm đến, không thì đóng cửa niêm phong.”

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi lại muốn về SG, vì một ai đó

Published by socdidulich

Lưu lại những hành trình của Sóc, từ những bước chân đầu tiên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Create your website with WordPress.com
Get started
%d bloggers like this: